Hiển thị các bài đăng có nhãn VĂN HỌC. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VĂN HỌC. Hiển thị tất cả bài đăng

8/7/15

CÁC THI SĨ LÀNG QUỲNH TRÊN DIỄN DÀN


ĐỌC TẬP THƠ LÀNG QUỲNH
Trần Phương
Bìa 1 Tập thơ Làng Quỳnh
Tập thơ Làng Quỳnh do nhà xuất bản văn học 2013 đã ra mắt bạn đọc với một diện mạo khá hoành tráng dày 150 trang. Một tập thơ mà cả 15 tác giả đều sinh ra ở một ngôi làng nhỏ bé nhất huyện Yên Hưng nay là thị xã Quảng Yên, có thể xem như một hiện tượng, một dấu ấn của làng, đấy là chưa kể đến rất nhiều người không biết thông tin, tiềm năng thơ văn của làng Quỳnh thì vô cùng lớn. Họa sỹ Lê Vân Hải (Bộ Văn hóa) vẽ bìa bức tranh Cống Quỳnh trước mùa cá, rất khái quát quê hương là một đóng góp nhỏ của mình với thơ làng. Các trang ruột, đọc tác phẩm hình dung ra chân dung tác giả về phong cách, tính cách cũng như các giá trị khác, nên tập thơ tạo mang sắc màu phong phú đa dạng và lắng đọng hơn rất nhiều những tập thơ của một tác giả có tên tuổi hay có nghề thơ mà tôi đã đọc. Cho phép tôi được nói cảm nhận nhân đọc các tác giả trong tập thơ Làng Quỳnh một cách rất làng Quỳnh. Sau một vài lần đọc tập thơ, tôi rất muốn trả lời câu hỏi tác giả nào xuất sắc nhất, tài ba nhất? Quả thật là khó, không tài nào tìm được câu trả lời, tôi mượn lời của anh Nguyễn Đức Hà, nguyên là Chủ tịch UBND huyện Vân Đồn, bà nội là người họ Trần (giữa) người làng Quỳnh “Tập thơ này khá đều tay, nhiều bài thơ tôi thấy rất hay, rất tuyệt...”.

Trần Chiểu góp vào tập thơ nhiều nhất 11 bài, bài thơ nào của ông cũng như một thông điệp về cuộc sống hiện sinh. Thơ ông trần trụi giàu tính triết lý, phong cách thể hiện y hệt tính cách đời thường của tác giả. Có thể nói vốn sống của ông là một kho tàng đồ sộ phong phú, mang thai cả đời đến khi về hưu đẻ tới tấp một khối lượng tác phẩm khổng lồ 10 tập tiểu thuyết, 4 tập truyện ngắn, 2 tập thơ riêng và còn nhiều nhiều nữa. Có nhiều người cho rằng văn phong của ông chưa “văn” lắm, cá nhân tôi cho rằng các tác phẩm của ông rất thành công lại nhờ chính “văn phong không giống ai”, đó chính là văn phong đặc trưng, văn phong Trần Chiểu. Người nào không chìm trong đám đông là người đặc sắc tiêu biểu hay từ ngữ quen tai là người tài ba. Các tác phẩm của ông rất giàu tính nhân văn, hiện thực hóa, khái quát hóa từ mảnh đất nơi ông sinh ra và lớn lên, người đương thời còn lạ chưa đọc kịp tư tưởng truyền tải bề bộn ngổn ngang của tác giả. 
(Khi bài phê bình “thơ làng Quỳnh” tái bản trên các cơ quan truyền thông thì ông Trần Chiểu đã qua đời trong một tai nạn thương tâm, hưởng thọ 79 tuổi). 
Mơ ước của đời ông dở dang, có người chỉ một nửa câu thơ, nửa câu trước còn mượn ca dao Nam Bộ "Tháp mười đẹp nhất bông sen, Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ" cũng bỗng thành nhà thơ  chính hiệu (BĐG) còn ông Trần Chiểu bao bài thơ cắt ra từ máu thịt, đau đớn, gạn đục trong cái mớ đời hỗn tạp ở cái thế giới quan đã đi qua cuộc đời ông vẫn mãi dang dở... (bất công là lẽ thường với đời người và đời văn).

Trần Bằng Giang góp 2 bài: Nhớ quê, Tình quê. “Nhớ con thuyền nhớ bến sông/nhớ ngày nước kém cống Quỳnh đông vui/nhớ ngày xưa có một thời. Giăng câu, chắn đọn, lưới vùi bãi xa...” Thơ của ông và lời ông tâm sự không khác gì nhau, thực ra nó đã có dòng chảy trong tâm hồn ông, mở “van” là chảy, gọi thơ thành thơ, gọi lời thành lời và đúng hơn cả với tâm trạng tác giả luôn hướng về quê, luôn muốn về quê gặp bà con cho vơi nỗi nhớ... Ông là người khao khát hơn cả phà Rừng nhanh biến thành cầu cho hai bờ xích lại, cho nỗi nhớ “bậu” bờ môi tuổi già.

Lê Thành Phẩm góp 2 bài: Giấc mơ hội làng và Nhớ đình làng xưa. “Ơi ngày xưa, có biết không/Bao giờ lại được mặn nồng... ngày xưa”. Hay “Dù nơi đâu miền ngược miền xuôi/Tôi vẫn nhớ về đình làng trìu mến/Khi đường đời gặp gian nan nguy hiểm/Hình bóng quê nhà dẫn dắt tôi đi...”. Hình ảnh Đình làng sống mãi trong ký ức của ông, nó như một thứ tài sản vô giá theo dọc cuộc đời. Tâm sự của ông cũng là tâm sự của thế hệ ông với quê hương.

Trần Dần góp 6 bài. Về quê là bài thơ có ý, có tứ, ngôn ngữ biểu đạt hàm xúc, lắng đọng, truyền cảm “... Mẹ tôi xa quá lâu rồi/như hai thế giới tìm người ở đâu/khi buồn tôi lại qua cầu/về thăm chị gái, mẹ đâu hiện về”. Hay bài thơ “Cứ ví e với biển” đã làm ai cũng nuối tiếc tuổi yêu “... cứ ví em với biển/biển mặn mòi yêu thương/như tình em vấn vương/vị mặn mòi của biển...” Đọc cả bài thơ với 6 khổ thơ như quá ngắn trước khái quát đề cao mô típ (cũ) tình người, nhân sinh quan của tác giả đáng trân trọng. Tư tưởng thanh niên hiện sinh không thích cái thứ người già đề cao. Tôi cho rằng đây là cây bút giàu chất thơ, một phát hiện trong tập thơ Làng Quỳnh.

Nguyễn Hướng góp 8 bài thơ cho tập, tôi xin trích bài thơ “Yêu” của người sinh năm 1937: “Rõ ràng vẫn nắng buổi trưa/bỗng đâu lại hóa thành mưa buổi chiều/phải chẳng chỉ bởi chữ yêu/cớ sao nắng lắm mưa nhiều hỡi em”. Bài thơ này ông viết tháng 8 năm 2010 cách đây 3 năm nghĩa là ông 71 tuổi, ông nói về yêu chắc cánh thanh niên hiện nay còn chạy dài. Đọc tiếp khổ sau cũng là khổ cuối càng phục tài lãng mạn của ông: “Anh xin làm ngọn gió đêm/dỗ dành mái tóc mềm may bay/xin làm cốc nước tràn đầy/long lanh mỗi sớm trong tay em cầm”. Làm thơ có tầm thì viết ở thể loại nào, chủ đề gì cũng có “đẳng cấp” riêng, ông đã có nhiều giải thơ. Tôi không đọc và không trích 7 bài khác của ông trong tập, xin nhường lời cho bạn đọc nhận xét về thơ Nguyễn Hướng.

Nguyễn Thanh Lộ góp tới 18 bài trong tập. Ông đã có tập “Mùa lá bay” NXBVH 2012 và nhiều giải thơ. Xin trích bài “Em là ni sư”. “Tên em tôi gọi... ngỡ ngàng/nam mô thí chủ nhầm chăng người nào/em ơi nắng nhạt mưa rào/phải đâu ong bướm lặn vào lãng quên/chẳng tại anh, chẳng tại em...” Đọc đến đây ta thấy thế giới giữa đời và đạo được nối bằng một sợi giây tình cảm đẹp đẽ. Đọc khổ cuối “Nam mô nặng kiếp trầm luân/áo nâu xuống tóc. Tu ngần ấy thôi”. Tác giả nói thứ ngôn ngữ e rất khiếm nhã với giới tu hành “Tu ngần ấy thôi”. Cả một logic nội hàm sâu lắng, chặt chẽ bỗng bị phá bởi một sự cẩu thả vô thức, đọc kỹ thấy phàm tục quá. Ông là tác giả được nhận nhiều giải thưởng của Hội văn học nghệ thuật Quảng Ninh, một cây bút trụ cột trong tập thơ “làng Quỳnh”, nhưng giá trị tác phẩm của ông vẫn là cái “bóng” của chính ông, nó cũng là những hạn chế chung của các tác giả của làng Quỳnh. Nói rộng ra, tầm của các bài thơ vẫn còn “líu ríu” với luỹ tre làng, số bài vượt lên ở tầm cao ngang ngửa với thiên hạ vẫn còn rất hiếm.

Phạm Văn Báu góp 9 bài. Tôi rất thích bài Cỏ với mùa xuân. “Cuộc đời gặp nghìn lẻ/người ơi chớ phân tâm/hãy hồn nhiên như cỏ/cỏ nhường cây cho rừng/cỏ cây chung trời đất...” Cái thứ triết lý của PVB nó vào lòng người mềm mại tự nhiên như cỏ cây, sương sớm. Thực tình thì mọi cái hữu hình luôn có giới hạn giá trị, đâu có nhiều bằng cỏ? Cũng vẫn cái tư duy luận lý ấy trong bài “Hương vị” có phần nào đau đời và tâm lý “nâng cấp” ổn định hơn sau khi bài thơ ra đời. “Dù đời bể cạn lâm ly/không qua cay đắng chắc gì gặp nhau/trăm năm trăm cõi bể dâu/mà yêu thương lại cần nhau thì thầm/thế rồi chiều gió cuốn đi/bão bùng đem đến tình si muộn màng”. Tôi đã đọc thơ của PVB nhiều bài khác và đã hiểu năng lực khá tiềm tàng trong sáng tác cũng như những trở ngại đời thường với hành trình khát thơ của đời. Cuộc sống là thế luôn thiếu để cái khát có cơ hội sống mãi có đúng không anh?

Nguyễn Thế Nha một người biên soạn chính của tập thơ này, xin chúc mừng anh vì sự cố gắng đóng góp những viên gạch hồng cho quê hương. Góp vào tập có 10 bài, gọi tất là thơ, gọi tất là diễn ca, gọi là gì cũng đúng, bởi nó là con đẻ của anh. Tôi thích bài “Ông cháu thả diều” đó là một bài thơ rất khá, sâu lắng “... bây giờ tròn sáu mươi năm/thả diều cùng cháu thấy lòng xôn xao”. Cuộc đời không phải cái gì cũng hiêủ ngay từ đầu, có những thứ sáu mươi năm trôi qua giờ mới thấu hiểu, mới thấy trân trọng, cái cảm giác ấy tưởng như không có, giờ lại có, hạnh phúc hơi muộn, nhưng còn hơn không giác ngộ được. NTN muốn đi xa hơn với những ý tưởng đột phá, muốn xuất bản nhiều tập thơ, nhiều tập truyện... nhưng oái oăm thay cuộc đời chặn lại bởi cái hữu hình được coi là căn bản, cái vô hình vẫn chỉ một phần ba chưa được nửa hành vi, hành động nên “chốt” hạ vẫn chỉ có thế mà thôi (ngổn ngang, hy vọng).

Trong tập thơ Làng Quỳnh có các tác giả Trần Duyệt, Trần Hoa Tím, Lương Liễm, Phạm Tùng Bách, Trần Sứ, Trần Giới, Nguyễn Thị Thúy... mà chưa có thời gian giới thiệu dịp này. Đọc ai cũng thấy máu huyết ứa ra trên từng con chữ, khao khát yêu thương. Tiềm năng thơ ca, văn chương của làng Quỳnh rất lớn, ban biên tập nuôi tham vọng thì cơ hội rất nhiều. Một lần nữa, cảm ơn thi sĩ Dương Phượng Toại một người yêu và có nhiều đóng góp vì Làng Quỳnh. Tập thơ Làng Quỳnh, đứa con đầu lòng đầy khát vọng và chan chứa yêu thương chắc sẽ được nhiều sự quan tâm của bạn bầu gần xa. 
                                                                        Nguồn: Báo Hạ Long



27/5/13

THƠ

BỤT ƠI!
TRẦN THÁI NGUYÊN
Bụt ơi,
Bụt ở nơi nào sao gọi mãi không nghe thế?
Máy ipon 5 để chế độ bình thường hay chế độ rung im lặng hẳn?
Bụt họp gì đâu mà phải tự hành mình khổ như vậy?

Bụt sinh ra là để cứu nhân độ thế
Đạo tràng cầu tài đắc tài, cầu lộc đắc lộc…
Họ còn cầu thăng quan, tiến chức, con đống, cháu đàn, vợ bé, chồng to…
Họ còn cầu nhiều việc ngôn từ Phật chẳng dịch nổi

Khách thập phương ngày nào cũng đông như trẩy hội
Họ thường chỉ dâng có 5 loại quả sơ sài
Bụt có phép thần thông biến những trái cây thành thỏi vàng, thỏi bạc
Hay không có phép (mà chỉ hiền lành như Bụt) thì mệt mỏi lắm Bụt ơi?

Con chỉ tin Bụt chẳng ốm bao giờ
Sức khỏe vô biên ai xin cũng được
Nên con cầu sức khỏe và nhân duyên
Bụt cho cả hai hay là mỗi một?

Bụt ơi,
Chiều rồi con vẫn chưa có gì,
Bụt gan thật chẳng động lòng còn khuyến mại 14 điều dăn của Phật
Con chợt nghĩ ra   

Đây là nơi Bụt ở rồi, không cần gọi qua máy điện thoại ipon 5 nữa
Bụt và con cùng đi đến tận cõi Tây Phương
Hỏi các vị Bồ Tát
Nhân duyên tìm ở những nơi đâu?

Bụt ơi,
Xin ông đừng từ chối
Chỉ cho con nơi ấy là đâu
Nói thật rõ, thật khẽ, thật êm chỉ một mình con biết nhé?
                                                                           Hà Nội, ngày 20/5/2013




15/5/13

Hư vô!

TRẦN THÁI NGUYÊN
   I
Anh nghe lời em cứ chờ ở gốc cây ấy
Hoa Phượng nở đỏ thắm cả đất, cả trời
Phấn khích muốn hét, muốn nhảy lên, hô vang hơn tất cả

Anh cứ đợi, cứ chờ
Mùa hạ qua rồi, mùa đông tới
Không hoa rực màu đỏ thắm, chỉ mỗi lá vàng phủ kín cả trời, cả đất!

Ngoài đường phố vẫn tấp nập người qua lại
Anh chẳng biết tìm em nơi đâu
Lại về chờ ở gốc cây ấy.

II
Anh ơi không có lời nào của riêng em đâu
Em nhai lại lời của một ai đó đã từng nói
Tình yêu! Em đã có thời ngốc nghếch ấy

Vội vã trao anh món quà tạo hóa mà thôi
Anh lại ngốc cứ ngỡ và bao người vẫn lại ngốc
Mơ màng săn đuổi mãi tình yêu!

Cuộc đời như dòng sông chở nước
Mọi người họ chẳng có gì ngoài cơm áo gạo tiền
Mở đầu bằng khai sinh, kết thúc bằng khai tử

III
Mọi lý thuyết đều chỉ là huyễn hoặc
Đừng ngộ nhận mà em chờ, anh đợi
Tất cả nhạt nhòa đều xuôi dòng ở phía cõi hư vô 

                                           Hà Nội, ngày 01.05.2013

18/4/13

Tiếng thơ Hoàng Tháp


18/04/2013@16h06, No views, viết bởi: congdangiaochi
Chuyên mục: Tác phẩm mới của bạnNgâm thơ
Tôi quen Nhà thơ Hoàng Tháp như một định mệnh thơ. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc Hai bài thơ đã được đăng tải trên một số kênh truyền hình. Đây cũng là món quà nhỏ quý tặng Tác giả và bạn đọc. Mời bấm vào lihk dưới đây để thưởng thức. Trân trọng cảm ơn.
http://www.youtube.com/watch?feature=player_detailpage&v=Gon5Ea6g5Ig#t=113s