LTS - Từ ngày vị sư Thích Nữ Khánh Thảo về chủ trì chùa Quỳnh Biểu
dân làng Quỳnh Biểu như người chết đuối vớ được cọc, quý vị sư này lắm lắm! Lòng
tin của các Phật tử dâng cao theo nhà chùa cả ngày, cả đêm, chùa trở thành nơi
cứu vớt những tâm hồn vất vưởng giữa bụi trần…
Bài viết này chỉ phản ảnh các
hành vi của hai vị sư đã từng chủ trì ở chùa Quỳnh Biểu để hiểu rõ câu nói
trong kinh Phật:“Nơi cửa Phật chính tâm thịnh, tà tâm mạt”!
| Chân dung đại đức Thích Thanh Tuân - Chủ trì chùa Hưng Linh Phong Quang Tự (Chùa Giữa Đồng) phường Nam Hoà, thị xã Quảng Yên, tỉnh Quảng Ninh |
Chuyện kể ở nơi cửa Phật…
| Hình ảnh trong chùa Hưng Linh Phong Quang |
Bối cảnh xã hội nông
thôn trước đây, tối nhà nào cũng chúi đầu vào cái ti vi, chẳng hiểu vì sao nhiều
năm gần đây chẳng mấy ai ngó ngàng đến ti vi, còn cái loa công cộng thay chú gà
trống gáy ban sáng đánh thức làng xóm. Hơn nữa, các kênh truyền hình phát quá
nhiều về ca nhạc được dàn dựng hoành tráng, phim truyện Việt Nam khoe sự giàu
sang, kiểu cách kiêu sa nơi thị thành, chẳng mấy phim về đề tài nông thôn đáng
giá, mà đất nước mình trên 80% nông dân, tỷ lệ này cũng cao lắm chứ? Các chuyện
bức thiết của người nông dân thì phản ảnh chẳng ra sao, có vài nhà gì đó cứ đổ
lẫn, đổ lộn, vai trò các cơ quan quản lý nhà nước mờ nhạt…Đời sống thực của người
nông dân chạy ăn từng bữa, cơ cực cũng chỉ hơn cảnh chị Dậu nhân vật chính trong
tác phẩm “Tắt đèn” một tý, nên chẳng mấy ai còn xem ti vi. Người nông dân mất định
hướng, sống cho qua ngày, mơ ước thường ngày vẫn là mục tiêu cơm áo gạo tiền, mấy
ai dám nghĩ xa xôi như nhiều thập kỷ trước như là giai đoạn hoà bình mới lập lại.
Niềm tin của những người nông dân khủng hoảng không biết “vịn” vào đâu?
| Một góc chùa Hưng Linh Phong Quang (Giữa Đồng) |
Vâng, niềm tin của nông
dân không biết “vịn” vào đâu, cái “nghề sư” bỗng nhiên có đất phất lên cũng từ
cái “bi” của xã hội, đó là nguyên nhân cơ bản của người nông dân Việt Nam đến với
các tôn giáo ngày một nhiều hơn. Các thành phần xã hội khác họ có tầm nhận thức
cao hơn, tư tưởng của họ phức tạp hơn, mục đích sống của họ ở tầm vĩ mô, tôn
giáo chỉ là phương tiện họ lợi dụng mà thôi, họ không theo ai hết. Nếu phân
tích ra còn có một lượng đông dân cư vô minh đến chùa có khi chỉ vãn cảnh hay
có vài trái quả, vài bông hoa cầu duyên nên duyên, cầu tài đắc tài, cầu lộc đắc
lộc cho qua chuyện. Thử hỏi, cầu gì được nấy thì sức khoẻ của mấy ông phật, bà
phật trong chùa có khoẻ đến mấy cũng không đủ sức làm theo lệnh “cầu” của các đạo
tràng, phật tử. May thay phật làm bằng gỗ, bằng đá nên phật không ốm mà vẫn nhận
lễ bình thường, thậm chí còn nhận bất kể sớm trưa chiều tối. Số phận các vị tượng
cũng nghiệt ngã vất vả, lực lượng lao động này mang lại “siêu lợi nhuận”, không
tính ngày công thời gian, đầu tư có một lần, sư chủ trì không phải bỏ tiền mà lại
được hưởng tiền “giọt dầu”, tiền công đức vô lượng. Lợi nhuận từ việc kinh
doanh thánh thần không có ngành nghề gì sánh bằng!
| Hình ảnh chùa Hưng Linh Phong Quang (Giữa Đồng) |
Có câu nói “Chùa chiền
phát triển thì đất nước hưng thịnh…”, có lẽ nó chỉ đúng ở thời Nhà Trần, ở thời
đại ngày nay thì mạt trị, mạt pháp không đúng một tý nào nữa. Kể từ ngày lập nước
đến giờ chưa có giai đoạn nào chùa chiền mọc lên như nấm như hiện nay, nhiều
chùa mới dựng chẳng có căn cứ gốc tính văn hoá gì, đó không phải là điều vui mừng
mà là những tín hiệu xấu, báo động một giới tu hành nhân cách đang tụt xuống vực
thẳm và nó mang hệ luỵ đến tình hình an ninh xã hội. Bức tranh tương phản rất
rõ ràng, nếu gặp các vị sư có tâm bồ tát thì các phật tử được nương nhờ, gặp
các vị sư “hổ mang” thì các sãi là những kẻ bất hạnh nhất, tan nát phần tâm,
tan nát phần thân xác. Các phật tử vai chủ gia đình thì mức độ tàn phá càng
nhanh, gia đình là tế bào của xã hội, các tế bào yểu vì các “vi rút” không phải
là lạ mà rất quen càng đau đớn hơn. Hãy nhìn ngay trong một gia đình, tư tưởng
các thành viên nhất quán, khác hẳn với một gia đình tư tưởng con cái, bố mẹ
không thuận, gia đình bất an. Các tôn giáo họ không quản vật chất hữu hình mà chỉ
quản phần hồn, kết quả họ có tất cả! Sự thật cái tâm con người không phải là vô
hình, nó hiện hữu mắt thường ai cũng nhìn rõ, nếu như con người không vô thức,
vô minh. Sức mạnh của tôn giáo tâm thức vô định, nhưng nó là con dao hai lưỡi với
một xã hội không làm tốt công tác quản lý nhà nước!
Chuyện kể ở nơi cửa Phật…
| Đại đức Thích Thanh Tuân và các con nuôi dưỡng |
Vị sư Thích Thanh Tuân
vào đời là chú tiểu, hơn mười tuổi, ông đến tu hành ở Yên Tử, mấy năm sau được
giới thiệu đến ngôi chùa Hưng Linh Phong Quang Tự theo tên gọi nôm na là chùa Giữa
Đồng chùa tứ xã ở ngay phường Nam Hoà, thị xã Quảng Yên. Chùa khi xưa chỉ còn một
cái nền đất ở giữa cách đồng lúa ở đảo Hà Nam, thuộc huyện Yên Hưng, tỉnh Quảng
Ninh, hoàn cảnh chiến tranh, dân tình nghèo đói tha phương kiếm miếng cơm manh
áo, chẳng mấy ai còn để ý đến chùa chiền. Hơn bốn mươi năm trời trôi qua, vị sư
này và các phật tử đã xây dựng nên không biết bao nhiêu công trình kiên cố
hoành tráng đẹp nhất vùng mà không có một đồng tiền từ nguồn ngân sách như nhiều
chùa chiền miếu mạo khác ở quanh địa bàn. Diện tích chùa mở mang rộng hơn chục
hét ta cũng nhờ thuận lòng chính quyền các cấp và phật tử giúp đỡ tận tuỵ. Chùa
có ngày hội riêng hàng năm vào ngày mồng 9 tháng Giêng, người đông ngàn ngạt hết
cả tháng giêng, khách người Việt kiều ở ngoài nước ở Pháp, Anh, Ý, Bồ Đào Nha,
Hoa Kỳ... có tới cả vài trăm, thường xuyên năm nào cũng tới chùa vãn cảnh, tài
trợ và giao lưu với nhà sư chủ trì Thích Thanh Tuân với tấm lòng thành kính,
ngưỡng mộ. Những người thường sống bên cạnh vị sư chủ trì như bà con láng giềng,
người giúp việc nhà chùa, khách có công việc nhờ đến chùa hiểu rất rõ cái tâm,
cái tính của vị chủ trì chùa, tuyệt đối không có chuyện tham sân si, chắt chiu từng
đồng tiền xây dựng hết công trình này đến công trình khác. Những hoạt động tâm
linh khác như cầu siêu, lập đàn, bốc bát nhang…vị sư chủ trì và các cộng sự vẫn
tác nghiệp bình thường, các gia chủ tự giác tạ lễ tại chùa với giá trị chỉ bằng
một phần nhỏ so với các vị sư khác trên địa bàn. (Có vị sư Q. ở chùa QL cầu
siêu lập đàn cứ vài chục triệu đồng từ nhiều năm trước đây, thường có trên dưới
mười chú tiểu, tăng ni phụ vụ, rất hoành tráng). Nên bà con nông dân gần xa rất
quý trọng tình cảm của nhà sư, nói theo cơ chế thị trường marketing nó cũng đồng
nghĩa với việc thị trường mở rộng, vị sư này được mời đi làm phúc khắp mọi nơi
các tỉnh thành trong cả nước không cứ địa phương Quảng Ninh hay Hải Phòng gần
chùa. Gia đình của vị sư này ở huyện Thuỷ Nguyên, thành phố Hải Phòng, cách xa
chùa vài chục cây số, nhưng người tu hành không có quan hệ gì, đoạn tuyệt quá
khứ.
| Các cháu mồ côi ... |
| Sư Tuân và bé Tr. |
Từ năm 2009 đến nay có rất nhiều “bà mẹ” còn non lòng, trẻ dạ bất đắc dĩ mang
con đến cổng chùa, cầu mong nhà chùa đón nhận nuôi dưỡng. Khi những đứa trẻ sơ
sinh phần lớn một vài ngày tuổi đến cổng chùa thì thường có người “đánh động” để
nhà sư biết ra đón kịp thời…Ông sư này không có kiến thức gì về trẻ sơ sinh, chẳng
hiểu phật độ như thế nào, tất cả các trẻ đứa nào cũng khoẻ mạnh hay ăn, chóng lớn,
chẳng mấy bệnh tật thuốc thang…Được phép của chính quyền, đến nay đã có mười
cháu nhận đỡ đầu thì cả mười cháu đã lần lượt đã được lập khai sinh, mang họ
nhà Phật và một điều rất lạ, bọn trẻ khi biết đi giỏi là theo cha Thích Thanh
Tuân suốt, cứ lẽo đẽo quẩn quanh…Những sinh linh nhỏ bé khôi ngô tuấn tú vô tư sống
nhờ tiền giọt dầu, tiền công đức từ thiện của phật tử, chưa có cơ quan hay tổ
chức xã hội nào biết đến hay tài trợ. Vị sư chủ trì và hai, ba người trực tiếp
trông coi, nuôi dưỡng hàng ngày các trẻ sơ sinh một cách chu đáo, cẩn thận và lặng
lẽ. Đến thăm và tự quan sát nửa ngày hay một ngày các hoạt động chăm sóc trẻ nhất
là trẻ sơ sinh, thật khó cầm lòng, cảm động cái đức độ, cái vất vả của mọi người.
Các nhà báo thân quen qua lại chùa nhiều đặt vấn đề đưa lên truyền hình hay mặt
báo giấy, vị sư này đều từ chối, chỉ nhờ chụp ảnh cho các cháu để mai kia lớn
chúng để làm kỷ niệm. Nhóm tác giả viết bài này cũng “viết trộm” và nếu thông
tin đến tai thì xin lượng thứ bởi con người có bản năng hướng thiện và chính tâm ông là động lực.
Vị sư đại đức Thích
Thanh Tuân là một người như thế!
Chuyện kể ở nơi cửa Phật…
Tiếng thơm vị sư Thích
Thanh Tuân mấy chục năm nay lan toả khắp nơi, nhất là vùng Quảng Ninh, Hải
Phòng…Phật tử và chính quyền địa phương xã Liên Vị mời đồng chủ trì chùa Vị
Khê, xã Minh Thành mời đồng chủ trì chùa Vạn Triều ở ngay cửa sông Yên Lập, nay
là đập Yên Lập rất đắc địa, ở đâu chùa cũng thịnh, các phật tử, đạo tràng ngày
càng đông đúc.
| Cổng chùa Quỳnh Biểu luôn khép với người nghèo... |
Chùa Quỳnh Biểu xã Liên
Hoà cũng như vậy, chính nhà sư Thích Thanh Tuân và các phật tử làng Quỳnh Biểu
đã khởi xướng xây dựng lại. Công việc đang xây dựng thì nội bộ ban xây dựng
chùa làng có mâu thuẫn chia bè, chia cánh, mấu chốt vẫn là lợi dụng, “ăn cắp” của
chùa. Năm 2010, nhờ sự dẫn dắt của tay giáo, quen biết sư Thích Thanh Lịch chủ
trì chùa Đống Phúc, phường Yên Giang, thị xã Quảng Yên dẫn dắt mời về. Thượng
toạ Thích Thanh Quyết, trưởng ban trị sự phật giáo tỉnh Quảng Ninh, nhận được
thông tin này “bắt” ngay. Dân làng Quỳnh Biểu không hay biết gì về đạo đức, tư
cách vị thượng toạ có chức vị cao nhất ở tỉnh, vui mừng đón rước tỳ kheo ni Thích Nữ
Khánh Thảo. Nói cho công bằng, vị sư Thích Nữ Khánh Thảo tên đời ngoài là Phan Thị Chinh Trúc, quê trong vùng Tây
Nguyên không biết gì về vùng đất Quảng Yên, Quảng Ninh xa lắc, xa lơ!
| Chân dung Thích Nữ Khánh Thảo chủ trì chùa Quỳnh Biểu |
Chuyện kể ở nơi cửa Phật…
Vị sư Thích Nữ Khánh Thảo
thật ưa nhìn, khá điển gái, ăn nói giỏi, ngoại giao tốt, có tư duy…Vị sư này
vào “nghề sư” từ một duyên nợ như thế nào Phật tử chùa Quỳnh Biểu chưa ai tỏ, chỉ biết đã gắn bó hơn 10 năm với bộ môn võ thuật ở chùa Phước Huệ (Đà Lạt) từ năm 20 đến năm 30 tuổi, sau mới bước vào "nghề sư". Cửa Phật thật rộng mở ai cũng tới được, tự
do giống như đi vào chợ, siêu thị…Từ ngày được phân bổ về vị sư nữ này ra sức vận
động các phật tử và các mạnh thường quân trong và ngoài làng ủng hộ chùa Quỳnh
Biểu. Các “trợ thủ” đắc lực là ông Trần Ng. trưởng ban quản lý khánh tiết đình
làng Quỳnh Biểu, người nguyên là cán bộ của phòng thuỷ sản huyện Yên Hưng, nhờ
“năng động, chạy chọt” nên đã được về nghỉ hưu và còn xây được một ngôi biệt thự
to đẹp nhất làng, dân thầm khen là người có tài. Có nhiều ý kiến về việc ông trưởng
ban này không công khai các nguồn từ 4 suất đất mà huyện cấp bù cho đình, khi
nhường đổi vị trí đất đình cũ (đất UBND xã Liên Hoà đang dùng) và nguồn tài trợ
của các con cháu gần xa ủng hộ đình hàng năm. Dân làng Quỳnh Biểu khắc cốt
trong ký ức chuyện những người phá đình cổ thời hoà bình mới lập lại, bố đẻ ông
Trần Ng. là một người “tích cực” số 1, đời con phải “tu” nên chuyện ông Trần
Ng. tham lam, lợi dụng của đình không thể có, vì cuộc đời làm gì có chuyện đời
bố tâm đen, đời con tâm cũng đen? Vậy tiền ở đâu ra để xây biệt thự, hay tiền của
con cháu, hay tiền của ông em Trần H. người giàu có và “keo bẩn” nổi tiếng cả tỉnh?
Hồi đầu ông Trần Ng. ngày nào cũng ra chùa Quỳnh Biểu vài lần, gần đây chẳng mấy
khi “bén” mảng tới, chuyện con cáo với con sói có mấy khi ở một chuồng? Thế là
ông ở nhà “bèn” mở “sòng bạc” kiếm tí “hồ” chơi chơi!
Thích Nữ Khánh Thảo còn
có một “con” đệ tử tuyệt đối trung thành nữa, đó là ông Trần Th. Ông này tuổi đời
thừa là bố cô sư nữ chủ trì, nhưng lúc nào ông cũng xưng con ngọt sớt. Ông Trần
Th. được cái tính tình hiền hoà, năng động, nhạy bén, chả vậy mà ông “biến tướng”
vài mẫu ruộng công phía sau nhà ông thành đất vườn của nhà mình. Chính quyền địa
phương, dân làng chắc ai cũng biết, nhưng chẳng hiểu sao “đầu vẫn xuôi, đuôi vẫn
lọt”, không rõ cán bộ liên quan về đất đai có được “hưởng” cái gì gì không?
Không có căn cứ nói ra là vụ khống, tội nặng vi phạm luật pháp luật, chỉ có các
cơ quan chức năng thẩm tra hồ sơ “trả lại tên cho em” thì mới khẳng định được
trắng đen! Còn chuyện xây dựng trong chùa Quỳnh Biểu ông được giao việc mua sắm
vật tư, giá cả nó cũng như ý sở thích ông muốn, công trình nào cũng cao, các
vãi thắc mắc, ông chỉ nhẹ nhàng giải thích…Câu nói cửa miệng “của chùa” thật
thú vị, sâu sắc, mỗi khi ai đó tiêu xài dùng nguồn ngân sách vào việc riêng, có
đắt mấy cũng mặc kệ, buông câu “của chùa” là xong chuyện, có lẽ bắt đầu từ đây.
Chuyện kể ở nơi cửa Phật…
Vị sư Thích Nữ Khánh Thảo mới vào nghề chưa đủ tài, nhưng vẫn cầu siêu cho những người quá cố (vong nữ 49 ngày và vong
nam 100 ngày) với giá trên dưới một chục triệu Việt nam đồng, năm nay
trượt giá thì mức này tăng gấp rưỡi, gấp đôi tuỳ gia đình giàu hay nghèo, không
ai dám “mặc cả” trả giá, nói bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu và đưa còn cao hơn mức
tuỳ thể hiện sự tôn kính. Dân làng Quỳnh Biểu nghèo nhất nhì thị xã, nhưng phần
tâm linh thì lại thực hiện nghiêm túc đầy đủ hơn nhiều nơi so các vùng miền,
hãy thử về làng một lần thăm “nghĩa trang” của làng sẽ cái tâm của người làng
Quỳnh Biểu, trọng nghĩa như thế nào?
Vị sư Thích Nữ Khánh Thảo có “đất dụng võ”
trổ hết tài năng, vơ vét tiền của dân để nuôi dưỡng người gia đình mình, cho
con cháu ăn học, cấp hai có, cấp ba có, cả thảy hơn hai mươi người. Bản thân vị
sư nữ này thì một mình một chiếc xe con đi tối ngày, trong sách chuyện của nhà
phật câu chuyện nào chép lại giống Thích Nữ Khánh Thảo? Trong triết học luân
giáo dạy, người tu hành bỏ lại quá khứ, không có chuyện “báo hiếu” cha mẹ, nuôi
dưỡng con cháu ăn học phổ thông như vị sư này! Các phật tử nữ là người làng Quỳnh
Biểu ngày nào cũng ở bên vị sư chủ trì chùa, nhưng ít khi được vào phòng riêng,
ngoài chuyện trong ấy có két sắt, có trang bị “cuộc sống hiện đại”, có các dụng
cụ của “thế giới” riêng tư…Ai đó tò mò, có cơ hội mới nhìn thấy sư nữ sống “thực”
như thế nào mới hay cái lối sống “bản năng”...
| Nơi thờ Mẫu cũng là nơi có căn phòng riêng của sư nữ chủ trì |
Có một sư nữ tên H. ở chùa Long
Tiên, thành phố Hạ Long bị bắt về lỗi trần tục với một sư ông hồi mấy năm mới đây,
chuyện “chưa thoát tục” hàng năm sau mới bị phát giác. Vị sư này còn đem tiền về
quê xây biệt thự lớn bé mấy cái, tiền giọt dầu và tiền công đức mỗi một mùa lễ
vài trăm tỷ đồng, nên có điều kiện hơn các chùa nhỏ ở các vùng nông thôn. Nhìn
rộng ra hình phạt các nhà sư không được quan hệ nam nữ cũng không thoả đáng lắm,
nhiều nước trên thế giới người ta cho phép các vị sư kết hôn.
Chuyện kể ở nơi cửa Phật…
Vị sư Thích Nữ Khánh Thảo
đồng tình hay phản đối luật tu hành của đạo phật Việt Nam hay là vị sư dũng cảm
tiên phong đấu tranh vì quyền con người của các tăng ni, phật tử tu hành?
| Thượng toạ Thích Thanh Quyết |
Quê
hương Thiền Phái Trúc Lâm là ở Yên Tử do Phật hoàng Trần Nhân Tông là người
sáng lập. Hàng chục năm nay thượng toạ Thích Thanh Quyết chủ trì khu di tích và
thắng cảnh Yên Tử, nhưng ít người biết đến bằng khi vị thượng toạ này ở Quốc hội
với những bài phát biểu “đặc sắc” với tư cách là đại biểu Quốc hội đoàn Quảng
Ninh. Các trang báo trong ngoài nước đăng tải dày như một hiện tượng “tâm thần”,
các vị sư sãi có học thức “hoảng” và kể thêm nhiều chuyện về nhân cách vị thượng
toạ mạt trị, mạt pháp này. Tiền giọt dầu hàng năm của mấy chục ngôi chùa chỉ
báo cáo hơn hai mươi tỷ đồng không bằng một chùa ở đô thị Hạ Long hay ở Cửa Ông đô thi Cẩm Phả (Quảng
Ninh) cũng cho hay si sân s, san sân si là dạy đạo tràng, phật tử, không dạy
người chủ trì! Khi còn là thị xã Uông Bí, sống được là nhờ nguồn thu ngân sách từ
bán vé thăm khu di tích và thắng cảnh Yên Tử, khi ấy đã vài trăm tỷ một mùa hội,
nhiều năm gần đây đầu tư khá hoàn thiện, khách đến gấp hàng chục lần, công ty
cáp treo thắng lớn, tiền giọt dầu chẳng nhẽ lại không lớn theo? Thất thoát và
nhũng nhiễu "ngầm" trong giới tăng ni phật tử ở Yên Tử đã có tiếng đồn vọng ra từ lâu, có người là công an có chức có quyền quan hệ bất chính với ni cô... mọi người
“nể” mặt vị tiến sỹ phật giáo Thích Thanh Quyết, quý như hạt ngọc, nên cứ né
tránh bỏ qua, lần này, lần khác. Có nguồn tin vị này chẳng học môt chữ nào về phật giáo
ở Trung quốc, chẳng hiểu nguồn cơn nào vào “nghề sư”?
Chuyện kể ở nơi cửa Phật…
Thượng bất chính, hạ tắc
loạn, người đứng đầu ban trị sự phật giáo tỉnh Quảng Ninh, tỉnh Bắc Kạn và tỉnh
Hà Nam (03 tỉnh) như thế thì các “đệ tử” như thế nào? Sư chủ trì chùa Quỳnh Biểu Thích Nữ
Khánh Thảo là “đệ tử ruột” của thượng toạ Thích Thanh Quyết đã và sẽ lộng hành
như thế nào trong tương lai? “Nơi cửa phật chính tâm
thịnh, tà tâm mạt” đó là quy luật vận động tất yếu không thể khác!
Mời Quý vị và các bạn xem tiếp bài:"Sư Thích nữ Khánh Thảo chủ mưu chiếm đoạt đất của dân và của công..."!
LƯƠNG CÔNG MỖ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét