2/5/13

Ngọn đèn biển đảo Vĩnh Thực (phần 2)


Bút ký của Trần Phương
* Bộ đội đảo Vĩnh Thực

Chia tay với bí thư, chủ tịch xã chúng tôi đến đơn vị bộ đội đảo Vĩnh Thực. Tất cả các vị lãnh đạo của tiểu đoàn đều có mặt làm việc và chiêu đãi cơm. Tình cảm quân dân đúng nghĩa như cá với nước, thân thiết gần gũi ấm áp vô cùng.
Chính trị viên Lương Ngọc Kiểm, dân gốc Đức Chính, Đông Triều, Đảo trưởng Nguyễn Hải Linh, dân thành phố Cẩm Phả, nghe tin có khách đang nghỉ phép vội ra đảo đón khách. Nhiều ý tưởng đổi mới của chính trị viên và cả những khó khăn của Đảo trưởng về quản lý đất: một số thửa đất của dân lẫn trong khu đất của đơn vị đã được cấp sổ đỏ. Vui nhất vẫn là chuyện cán bộ chiến sỹ “tìm” gái đảo lấy làm vợ. Phụ nữ đảo ở giữa biển mà da trắng thế mới lạ, nhưng quyến rũ nhất là đức tính đảm đang, yêu chồng, thương con, tần tảo, hy sinh và không biết giận. Chuyện tình của 5 cán bộ chiến sỹ lấy vợ người đảo thật lãng mạn. Chúng tôi rất muốn gặp cán bộ Nguyễn Vũ Duy Tân 43 tuổi, Cao Xuân Chiều 41 tuổi đều có 20 năm sinh con đẻ cái trên đảo để nghe câu chuyện duyên phận của họ. Chúng tôi ăn bữa cơm tất niên với cán bộ đơn vị, mọi người uống rượu hơi nhiều, có người còn tự đổ thêm vài chén rượu vào bát cơm trắng, rồi uống tất, ăn tất thế mà chẳng say. Rượu bộ đội đảo Vĩnh Thực có đặc trưng riêng, nhiều người mê xin cả can mang về “khoe” bạn.

* Ngọn đèn biển đảo Vĩnh Thực

Chiều chúng tôi đến đèn hải đăng đảo Vĩnh Thực. Ngọn đèn hải đăng này được xây dựng từ năm 1986, riêng chiều cao công trình là 28 mét ở cao độ 86 mét so mặt nước biển. Đây là ngọn đèn hải đăng quốc tế do quốc gia Việt Nam xây dựng và quản lý ở vị trí đầu tiên biên giới biển hình chữ S. Đèn cấp 1 chớp đơn, chu kỳ 5 giây/lần, mùa đông từ 17 giờ 30 đến 6 giờ sáng, mùa hè từ 18 giờ đến 5 giờ 30 sáng. Chúng tôi neo đến tận ngọn đèn theo một cầu thang gỗ thẳng đứng đặt trong lòng cây đèn và chụp ảnh xuống phía dưới. Gió thổi mạnh rất mạnh so với mặt đất, tôi đứng ở trong lan can cây đèn, người đâu có nhẹ nhàng gì gần 80 kg mà như muốn hất tung xuống đất. Gió to thổi ào ào, trời lạnh buốt thấu xương, đứng ở đỉnh ngọn đèn nhìn trời, thấy trời, nhìn đất thấy đất, nhìn người thấy người…Tâm trạng ai nấy bồn chồn, bảng lảng, lạnh lẽo!Ngọn đèn biển đảo Vĩnh Thực do xí nghiệp bảo đảm hàng hải Đông Bắc bộ thuộc tổng công ty đảm bảo hàng hải Miền Bắc, Bộ GTVT quản lý. Ngọn đèn cấp số 1 này có 8 người quản lý do Vũ Văn Dụng, SN 1976 làm trưởng trạm. Người gắn bó lâu nhất là Nguyễn Đình Vượng, SN 1972, quê Mê Linh, Hà Nội từ năm 2004 nay. Người trẻ nhất là Đặng Văn Quý, SN 1987, quê Hải Phòng, vừa tốt nghiệp đại học, chuyên ngành đảm bảo hàng hải. Hiện tại hưởng lương hệ số 1,93 và các phụ cấp, tổng thu nhập 3,3 triệu đồng/tháng, tiếc từ tháng 8/2012 cả trạm lại bị cắt phụ cấp đặc biệt 30% trên tổng lương (giá trị lớn nhất). Cuộc sống vật chất vô cùng chật vật, thu nhập chỉ có lương cộng phụ cấp, người cao nhất hơn 4 triệu đồng/tháng. Về tinh thần, sóng điện thoại rất thất thường, tín hiệu yếu, khi chúng tôi tra cứu vị trí cây đèn biển đầu tiên của Việt Nam tại kinh độ, vĩ độ nào tại trong phòng nghỉ thì không thực hiện được. Sóng truyền hình VTV, QTV … rất yếu, của Trung quốc khỏe lại có hàng trăm đài phát suốt ngày đêm. Những con người sống và làm việc ở cây đèn biển này không có một quyền lợi gì khác như tôi đã kể trên. Chúng tôi dành nhiều thời gian trò chuyện tâm sự với cán bộ, công nhân cây đèn. Cảm tình nhất là cậu con trai đất Hải Phòng, vừa tốt nghiệp đại học hàng hải ra cây đèn này không phải cương vị là kỹ sư mà là công nhân. Với một thanh niên như Quý không khen ngoan không được, không khen giỏi không được, không khen tốt không được! Trong bối cảnh ngày nay có được một con người như Đặng Văn Quý thật đáng trân trọng ở cả hai giác độ: gia đình và xã hội.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét