15/5/13

Hư vô!

TRẦN THÁI NGUYÊN
   I
Anh nghe lời em cứ chờ ở gốc cây ấy
Hoa Phượng nở đỏ thắm cả đất, cả trời
Phấn khích muốn hét, muốn nhảy lên, hô vang hơn tất cả

Anh cứ đợi, cứ chờ
Mùa hạ qua rồi, mùa đông tới
Không hoa rực màu đỏ thắm, chỉ mỗi lá vàng phủ kín cả trời, cả đất!

Ngoài đường phố vẫn tấp nập người qua lại
Anh chẳng biết tìm em nơi đâu
Lại về chờ ở gốc cây ấy.

II
Anh ơi không có lời nào của riêng em đâu
Em nhai lại lời của một ai đó đã từng nói
Tình yêu! Em đã có thời ngốc nghếch ấy

Vội vã trao anh món quà tạo hóa mà thôi
Anh lại ngốc cứ ngỡ và bao người vẫn lại ngốc
Mơ màng săn đuổi mãi tình yêu!

Cuộc đời như dòng sông chở nước
Mọi người họ chẳng có gì ngoài cơm áo gạo tiền
Mở đầu bằng khai sinh, kết thúc bằng khai tử

III
Mọi lý thuyết đều chỉ là huyễn hoặc
Đừng ngộ nhận mà em chờ, anh đợi
Tất cả nhạt nhòa đều xuôi dòng ở phía cõi hư vô 

                                           Hà Nội, ngày 01.05.2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét