5/6/15

CHÙA QUỲNH BIỂU - CHỦ TỊCH XÃ VŨ VĂN THU VỚI HỘ DÂN KHUYẾT TẬT TRẦN VĂN KHÁNH (KHOÈO)!

CHÙA QUỲNH BIỂU - CHỦ TỊCH XÃ VŨ VĂN THU VỚI HỘ DÂN KHUYẾT TẬT TRẦN VĂN KHÁNH (KHOÈO)!

Nhà ông Trần Văn Khánh tức Khoèo
Một ngày nọ mưa! 
Ông Khoèo nhìn thấy một chàng thanh niên mặc áo mưa bước vào nhà với vẻ thân mật, cởi mở nói: "Bác dạo này có khoẻ không? Làm ăn thế nào có "phát tài " không?" Nghe giọng thì biết là người làng trên, lật cái mũ áo mưa thì nhận ra đó là ông chủ tịch UBND xã Vũ Văn Thu. Chủ tịch xã vừa nói, vừa cởi vài cái cúc áo mưa ra, đảo mắt nhìn khắp nhà. Ông Khoèo trộm nghĩ:“Chủ tịch xã sống ở làng Trung Bản phải xuống UBND xã ở làng Quỳnh Biểu để làm việc, bắt buộc phải qua cửa nhà mình, có bao giờ thấy mặt vào thăm nhà đâu mà hôm nay mưa gió lại đến, chắc có việc chẳng lành...". Tuy vậy, ông thấy trong lòng rất vui vẻ, pha lẫn một chút tự hào... Ở cái xã này chủ tịch đến nhà dân nó hiếm có, "quan" và "dân" nhiều năm nay càng ngày, càng phân biệt rõ ràng khoảng cách. 

Một góc nhìn khác nhà ông Khoèo hướng đi vào chùa Quỳnh
Nhà ông Khoèo gọi là nhà, chứ thực ra chỉ là một cái lều hay một cái chòi tạm bợ chui ra, chui vào sinh sống vật vã qua ngày, từ năm 1992 đến nay vẫn thế. Ông Khoèo mời ngồi, mời nước, mời thuốc và quấn quýt hỏi chủ tịch đến có việc gì?
Ông chủ tịch xã Vũ Văn Thu chẳng ngồi, chẳng mời nước, nói luôn:“Ông tháo dỡ hết nhà cửa đi, xã bán cho ông một suất đất ưu tiên, để đất này cho chùa…”.
Ông Khoèo hỏi lại ông chủ tịch xã Vũ Văn Thu:“Chủ tịch bảo sao, dỡ nhà đi, xã bán cho một suất đất ưu tiên?” Ông chủ tịch xã nói lại như đinh đóng cột:“Ông dỡ nhà, thu dọn ngay ngày mai đi, tôi giải quyết cho một suất đất với giá nội bộ…”. Vợ chồng ông Khoèo mừng như “mở cờ trong bụng”, hôm sau cho người dỡ nhà, cái lều ấy chỉ phá vài giờ là toang hoang, trống thiên, trống địa...

Chuyện ngày nọ mưa! 
Dỡ xong nhà, ông Khoèo vào văn phòng UBND xã Liên Hoà, nơi ông Vũ Văn Thu ngự. Ông Khoèo bước vào phòng, trong lòng cảm thấy vui vui, muốn khoe chiến công "dỡ nhà" mình nhanh và đem câu hỏi của vợ đêm qua hỏi cho tường tận:"xã xem bán đất thì đất ở đâu, giá cả thế nào…”. Đêm qua ông “gàn” vợ nhiều lần, nhưng nghe vợ nói có lý, mình thì tin “chủ tịch xã là người nhà nước ai người ta không thể nói sai” trong lòng vẫn hào hứng, phấn chấn, tin tưởng sẽ được mua một suất đất, mà thường mỗi suất rộng từ 5 mét, còn dài thì dài lắm, đâu có vẻn vẹn vài chục mét như ở đây mà còn suốt ngày bị đe doạ, cướp bóc... đổi đời ngay đến nơi rồi.
Lạ thay, ông chủ tịch xã không mời ngồi, mời nước mà sẵng giọng ngay:“Ông đến có việc gì”?
Ông Khoèo vẫn bình tĩnh ôn tồn nói:“Chủ tịch hôm nọ đến nhà bảo tôi tháo dỡ nhà, bán cho một suất đất, tôi đã phá nhà rồi, đất cát thế nào ông nói rõ cho gia đình biết…”. 
Ông chủ tịch xã Vũ Văn Thu văng tục luôn: “Ông chẳng có tiêu chuẩn đéo gì…” Ông chủ tịch nói một thôi, một hồi.
Ông Khoèo "chết đứng", trong lòng ông rối bời: nhà thì phá rồi, xã nói bán cho suất đất thì chủ tịch nói tào lao. Bây giờ biết làm thế nào? 
Thường ngày ông vốn là người nóng tính, chẳng hiểu sao hôm ấy ông vẫn nói năng từ tốn:“Chủ tịch nói thế thì biết thế, từ nay việc ai người nấy làm…”. 
Nói xong ông Khoèo lẳng lặng bước ra khỏi phòng chủ tịch xã và gọi điện ngay cho người đại lý cung ứng vật liệu xây dựng. Về đến nhà mấy xe cát, đá, gạch…đã được chuyển đến, ông lặng lẽ cho thợ xây lại nhà mình khẩn trương. Một lực lượng "phòng vệ" của gia đình được mai phục 24/24 "chấp nhận cuộc đổ máu", dân quân theo lệnh của chủ tịch xã đến đập phá cũng không dám liều, vì ai cũng hiểu “lộc” không vào nhà mình mà hoạ lại đến, hơn nữa cả xã ai chẳng hiểu hoàn cảnh ông tàn tật từ bé, không giúp đỡ thì thôi, đập phá lương tâm cắn dứt…
Ngôi nhà mới của ông Khoèo quả là cao hơn, rộng hơn, khang trang hơn (gọi là hơn chứ hơn là bao vẫn là cái chòi). Có điều nó mọc lên như cái gai trong mắt chủ tịch xã Vũ Văn Thu hàng ngày bắt buộc phải nhìn thấy dù muốn hay không muốn.

Nhà ông Trần Văn Khánh tức Khoèo mái lợp tôn màu xanh phía xa cao hơn trước nhiều
Chuyện ngày nọ mưa! 
Cứ tưởng rồi chuyện ấy qua đi, không ngờ nó ngấm vào đất như nước! Ông chủ tịch xã Vũ Văn Thu thâm thù đã “ủng hộ” bà sư nữ Thích Khánh Thảo, chủ trì chùa Quỳnh Biểu, thông đồng lập hồ sơ giả cấp đất trùm lên các hộ xung quanh, trong đó có hộ ông Trần Văn Khánh tức ông Khoèo. Hoàn cảnh gia đình ông Khoèo (ở xã hội ta tươi đẹp) thuộc diện hộ nghèo, hộ người tàn tật, mà có khác gì hoàn cảnh nhân vật Chí Phèo của Nam Cao ở làng Vũ Đại tức làng Đại Hoàng (ở xã hội phong kiến thối nát), chỉ có một mảnh đất nhỏ xíu cắm duì, đáng gì mà luôn bị đe lẹt, phá dỡ cướp đoạt? Thực ra ông Khoèo là người rất thông minh, sống rất tử tế, bà con trong làng ai cũng biết rất rõ. 
Ông cũng là người rất chịu khó, tần tảo lo toan cho cuộc sống và chưa bao giờ được xã hay huyện "bố thí" cho cái gì trong những dịp dành cho người khuyết tật. 

Chuyện ngày nọ mưa! 
Một người là công chức địa chính xã (Nguyễn Văn H.) tính nết rất cởi mở đã đến mách nước làm sổ đỏ. Ông Khoèo ông liền vay mượn khắp nơi để đưa đủ theo yêu cầu 05 (năm) triệu đồng tiền bồi dưỡng cho "anh em tác nghiệp và người ký ...", tiếc thay số ông "đen" lật đật, việc không thành... (có băng ghi âm). Đời ông kiếp nạn vô tình lại rơi vào vòng xoáy của sư nữ chủ trì chùa mới về.
Đây là thửa đất nhà chùa chiếm đoạt của các hộ dân xung quanh
Sư Thích Nữ Khánh Thảo về chùa làng "âm mưu" muốn chiếm đoạt đất mở rộng chùa đã tìm mọi cách ép các gia đình xung quanh lao đao. Những người có đất bị chiếm đoạt đã khởi kiện, vụ án đang được đưa ra ánh sáng công lý... 
Hình ảnh ông Trần Văn Khánh tức Khoèo đang viết đơn kiện
Cảnh dân làm đơn kiện Sư Nữ Thích Khánh Thảo chiếm đoạt đất
Ấy thế, Đảng bộ xã vừa đại hội, ông chủ tịch xã Vũ Văn Thu lại trúng Bí thư với tỷ lệ phiếu cao, cái phiếu ở thời cuộc này cũng khá sinh động, "đá lên" là bài của tổ chức rất công hiệu và vẫn là bài tủ truyền thống!

Hình ảnh hội trường xã Liên Hoà trong ngày đại hội Đảng bộ xã
Chuyện ngày nọ mưa! 
Thường thường cứ buổi trưa hay buổi chiều vị chủ tịch Vũ Văn Thu cứ quanh quẩn với cô hàng cá người xã Liên Vị, tên Th… Tối lại về với cô H. vợ yêu đã đợi sẵn cơm canh ở nhà, chẳng ai biết gì "sứt"! Chuyện gì khó lộ chứ chuyện "tình yêu, tình báo" có giời mới giấu được. Từ ngày trúng Bí thư rỗi rãi hơn, tần suất qua lại "em" xem như nhiều hơn... Đời sống vị chủ tịch xã phong phú, đáng sống...
Con đường ra nơi hò hẹn...
Chuyện ngày nọ mưa! 
Màn đêm đen tối chắc không thể đến, bởi ông Vũ Văn Thu đã bộ áo giáp mới đỏ tươi – Bí thư Đảng bộ xã Liên Hoà, (thị xã Quảng Yên, tỉnh Quảng Ninh) - Một nô bộc của dân như thế mưa bão sấm chớp nào đến được? 


                                                                                                     LƯƠNG CÔNG MỖ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét