2/5/13

Ngọn đèn biển đảo Vĩnh Thực (phần cuối)


Bút ký của Trần Phương
* Đồn BPCK cảng QT Vạn Gia
Chúng tôi từ ngọn đèn hải đăng xuống bằng một con đường dốc nhỏ khá gấp khúc. Đến đồn BPCK Vạn Gia, cái cảm nhận đầu tiên là “đối nhau” về mặt vật chất, một nơi chuẩn bị đón cái tết rất chủ động, chu đáo phong phú chẳng kém đất liền, một nơi heo hút trên đỉnh quả đồi, chỉ có mấy chiếc chăn bông cũ nát và bộ quân bài tú lơ khơ. Tất cả đều ở trên cùng một vị trí hải đảo tiền tiêu mà thấy mủi lòng thay cho những người bám trụ ở ngọn đèn biển và tất nhiên là mừng cho cán bộ, chiến sỹ ở đồn BPCK Vạn Gia, họ gian khổ ở một góc khác. Giá như, cánh nhà văn, nhà báo có tý quyền thì rất khoát chia sẻ với cán bộ, công nhân cây đèn biển đảo Vĩnh Thực, coi những người gác đèn biển dù ở bất cứ nơi nào trên đất nước được hưởng chế độ cao nhất hoặc tương đương lực lượng vũ trang biên phòng. Cán bộ chiến sỹ đồn BPCK Vạn Gia quản lý cảng quốc tế Vạn Gia, 14,5 km đường biên giới biển, 3 xã đảo Vĩnh Thực, Vĩnh Trung, Cái Chiên cũng vất và không đơn giản. Về thành tích chống lậu nhiều năm nay CBCS đồn BPCK Vạn Gia, họ làm rất tốt. Hàng hóa như xăng dầu, than khoáng sản từ Việt Nam sang Trung quốc, hàng hóa từ Trung quốc về Việt Nam bắt buộc phải qua cửa khẩu Vạn Gia sôi động nhất vào chục năm gần đây, vài năm gần đây kém nhiều. Về thành tích chống bão, cứu dân, giao nộp vũ khí, nhập ngũ luôn nhất cụm, báo cáo đồn viết khá đầy đủ chi tiết. Đồn trưởng, thượng tá Nguyễn Quang Tuyến đang công tác ở Hạ Long có lời động viên đoàn qua điện thoại về và lời mời hẹn gặp lại ở đảo. Nhiều anh em trong đoàn là người Hạ Long… Chúng tôi không còn nhiều thời gian, chia tay vội vàng với Nguyễn Văn Đĩnh đồn phó, Nguyễn Đức Đãng chính trị viên phó để vào đất liền vì trời đã tối nhọ mặt người.


* Đồn BP số 3 Trà Cổ
Con xuồng sáng ngày lại đón chúng tôi vào đất liền. Buổi chiều tối gió vẫn lớn, trời vẫn rét, sóng vẫn to, con xuồng cứ chui qua từng đợt sóng. Chỉ có những con người trên xuồng đã một ngày được chứng kiến cuộc sống của quân và dân trên đảo dạn dày bản lĩnh hơn. Bàn chân đã đặt lại đất liền, chia tay với biển đảo, tất cả mọi người an toàn, chúng tôi lại ùa lên chiếc xe INOVA quen thuộc, mở nhạc to tiến thẳng về đồn 3 công an vũ trang Trà Cổ. Thượng tá Hoàng Thanh, đồn trưởng đồn 3 đã chuẩn bị bữa ăn tối cho bạn đồng nhập ngũ, nhà báo Vũ Nghiêm Trợ và chúng tôi. Không khí bữa ăn thật đầm ấm, toàn kể chuyện ngày xưa, ngày xửa…Tôi cũng có thêm mấy anh bạn cùng phố mới dân Hà Nội, lấy điện thoại hẹn gặp nhau ngày tết.
* Thay lời kết
Một ngày dòng dã từ sáng đến tối, chúng tôi cảm nhận từ những con người nơi đảo tiền tiêu Vĩnh Thực ở nhiều cung bậc khác nhau. Quan trọng nhất mà tôi thấu hiểu được là tấm lòng của những con người nơi phiên dậu tiền tiêu Tổ quốc. Biết là phải nói lời cảm ơn vì sự hy sinh của họ cho sự bình an của đất nước, của dân tộc, nhưng nói thành lời thì khó và khách sáo vì chúng tôi ít nhiều cũng là người trong cuộc đã đến đặt chân tận nơi đầu sóng ngọn gió. Hi vọng năm mới, chúng ta cùng hát cho nhau nghe bản ca khúc “kết đoàn” nồng nàn, đắm say, hay cùng kể cho nhau nghe những câu chuyện nối dài tình yêu đất và nước mà lịch sử cha ông đã viết.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét