CHÙA QUỲNH BIỂU - MẨU CHUYỆN CHỦ TỊCH XÃ VŨ VĂN THU VỚI HỘ
NGHÈO TRẦN VĂN KHÁNH (KHOÈO)!
| Nhà ông Trần Văn Khánh tức Khoèo |
Một ngày nọ, ông Khoèo nhìn thấy một chàng thanh niên mặc áo mưa bước vào nhà với vẻ thân mật, giọng cởi mở nói: Bác dạo này có khoẻ không? Làm ăn thế nào có phát tài không? (Quê hay hỏi thăm như vậy). Nghe giọng thì biết là người làng trên, lật cái áo mũ áo mưa thì nhân ra đó là ông chủ tịch UBND xã Vũ Văn Thu, ông Khoèo xúc động. Chủ tịch xã vừa nói, vừa cởi vài cái cúc áo mưa ra, đảo mắt nhìn khắp. Ông Khoèo trộm nghĩ: “Chủ tịch xã sống ở làng Trung Bản phải xuống UBND xã ở làng Quỳnh Biểu để làm việc, bắt buộc phải qua, có bao giờ thấy mặt ông chủ tịch xã vào thăm nhà mà hôm nay mưa gió... ngỡ ngàng quá!Nhà ông Khoèo gọi là nhà chứ thực ra chỉ là một cái lều hay một cái chòi tạm bợ sinh sống vật vã qua ngày từ năm 1982 đến nay. Ông Khoèo mừng lắm, mời ngồi, mời nước, mời thuốc và quấn quýt hỏi chủ tịch đến có việc gì?
Ông chủ tịch xã Trần Văn
Thu cũng chẳng ngồi, chẳng mời nước, nói xẵng giọng:“Ông tháo dỡ hết nhà cửa
đi, xã bán cho ông một suất đất ưu tiên, để đất này cho chùa…”.
Ông Khoèo mừng quá, hỏi
lại ông chủ tịch xã Vũ Văn Thu:“Chủ tịch bảo sao, dỡ nhà đi, xã bán cho một suất
đất ưu tiên?”
Ông chủ tịch xã nói lại
như đinh đóng cột:“Ông dỡ nhà, thu dọn ngay ngày mai đi, tôi giải quyết cho một
suất đất với giá nội bộ…”.
Vợ chồng ông Khoèo mừng
như “mở cờ trong bụng”, hôm sau cho người dỡ nhà, cái lều ấy chỉ vài giờ là
toang hoang tất cả.
Dỡ xong nhà, ông Khoèo
vào văn phòng UBND xã Liên Hoà, nơi ông Vũ Văn Thu làm chủ tịch. Ông Khoèo bước
vào phòng chủ tịch xã trong lòng muốn đem câu hỏi của vợ đêm qua hỏi “…hỏi chủ
tịch xã xem bán đất thì đất ở đâu, giá cả thế nào…”. Đêm qua ông “gàn” vợ nhiều
lần, nhưng nghe vợ nói có lý, mình thì tin “chủ tịch là người nhà nước ai người
ta nói sai” trong lòng vẫn hào hứng, phấn chấn, tin rằng sẽ được mua một suất đất,
mà thường là là rộng từ 5 mét, còn dài thì dài lắm, đâu có vẻn vẹn 35 mét như ở
đây mà suốt ngày bị đe doạ, khổ cực.
Ông chủ tịch xã không mời
ngồi, mời nước ông Khoèo mà sẵng giọng ngay: “Ông đến có việc gì?”.
Ông Khoèo vẫn ôn tồn
nói:“Chủ tịch hôm nọ đến nhà bảo tôi tháo dỡ nhà, bán cho một suất đất, tôi đã
phá nhà rồi, đất cát thế nào ông nói rõ cho gia đình biết…”.
Ông chủ tịch xã Vũ Văn
Thu văng tục luôn: “Ông chẳng có tiêu chuẩn đéo gì…” Ông chủ tịch nói một hồi…
Ông Khoèo ngây người ra,
thường ngày ông vốn là người nóng tính, chẳng hiểu sao ông vẫn nói năng từ tốn:“Chủ
tịch nói thế thì biết thế, từ nay việc ai người nấy làm…”.
Nói xong ông Khoèo lẳng
lặng bước ra khỏi phòng chủ tịch xã và gọi điện cho nhà cung ứng vật liệu xây dựng,
chưa về đến nhà mấy xe cát, đá, gạch…đã được chuyển đến, ông cho thợ xây khẩn
trương. Một lực lượng phòng vệ của gia đình được mai phục 24/24 chấp nhận cuộc
đổ máu, dân quân theo lệnh của chủ tịch xã đến đập phá cũng không dám liều, vì
ai cũng hiểu “lộc” không vào nhà mình mà hoạ lại đến, hơn nữa cả xã ai chẳng hiểu
hoàn cảnh ông tàn tật từ bé, không giúp đỡ thì thôi, đập phá lương tâm cắn dứt…
Ngôi nhà mới của ông Khoèo quả là cao hơn, rộng hơn, khang trang hơn, mọc lên
như cái gai trong mắt chủ tịch xã Vũ Văn Thu hàng ngày.
Chuyện ngày nọ ấy cứ tưởng
rồi qua đi, không ngờ nó ngấm vào đất! Ông chủ tịch xã Vũ Văn Thu thâm thù đã “ủng
hộ” bà sư nữ Thích Khánh Thảo chủ trì chùa
Quỳnh Biểu, thông đồng lập hồ sơ giả cấp đất trùm lên các hộ xung quanh, trong
đó có hộ ông Trần Văn Khánh tức ông Khoèo. Hoàn cảnh gia đình ông Khoèo khác gì
nhân vật Chí Phèo của Nam Cao có gì để sống, để chui ra chui vào? (Xin lỗi ông
Khoèo tác giả nói vậy ám chỉ bước cùng đường của dân đen không có ý xấu). Thực
ra ông Khoèo là người rất thông minh, sống rất tử tế, trong làng Quỳnh Biểu ai
cũng biết rất rõ. Và ông cũng là người rất khôn ngoan nếu nhìn qua vụ có một
người là công chức địa chính xã (Nguyễn Văn H.) đã “đòi” 5 triệu đồng để làm sổ
đỏ thế ông đâu có dại?
Chuyện ngày nọ bung bét
chỉ vì cái chuyện sư nữ Thích Khánh Thảo từ khi về muốn chiếm đất mở rộng chùa
đã tìm mọi cách ép các gia đình xung quanh chiếm đoạt đất, các vị trong bộ máy
chính quyền liên luỵ.
Ấy thế, Đảng bộ xã vừa đại
hội ông chủ tịch xã Vũ Văn Thu lại trúng bí thư, cái chức chủ tịch xã “nhường lại cho vị bí thư khoá trước, hoán đổi cho nhau, mỗi người "hưởng" một tý.
Chuyện ngày nọ, thường
thường cứ buổi trưa hay buổi chiều vị chủ tịch Vũ Văn Thu cứ quanh quẩn với cô
hàng cá người xã Liên Vị, tên Th… Tối lại
về với cô H. vợ yêu đã đợi sẵn cơm canh ở nhà.
Chuyện ngày nọ đen tối
không đến, ông đã khoác áo mới đỏ tươi – Bí thư Đảng bộ xã Liên Hoà, thị xã Quảng
Yên, tỉnh Quảng Ninh. Một nô bộc của dân như thế mưa bão sấm chớp nào đến?
LƯƠNG CÔNG MỖ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét